Trang Chủ Lớp 8 Khảo sát chất lượng lớp 8

Môn văn lớp 8: Khảo sát chất lượng đầu năm trường THCS Tân Khai

CHIA SẺ

Đề và đáp án đề thi Khảo sát chất lượng đầu năm trường THCS Tân Khai môn Ngữ Văn: Chứng minh rằng: Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống của chúng ta.

KIỂM TRA CHẤT LƯỢNG ĐẦU NĂM.

Môn Ngữ văn – Lớp 8.

Thời gian: 90 phút.

I. Văn học: ( 3 điểm ).

 Câu 1: (1,0 điểm).

Chép lại chính xác bốn câu tục ngữ về con người và xã hội?

 Câu 2: (2,0 điểm).

Trình bày những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của văn bản: Sống chết mặc bay – Phạm Duy Tốn?

II. Tiếng Việt: ( 3 điểm ).

Câu 1: (1,0 điểm).

Thế nào là câu đặc biệt? Cho ví dụ minh họa?

Câu 2: (2,0 điểm).

Xác định câu đặc biệt trong các câu sau và cho biết tác dụng của chúng?

a/ Trời ơi! Cô giáo tái mặt và nước mắt giàn giụa.

( Khánh Hoài ).

b/ An gào lên:

–  Sơn! Em Sơn! Sơn ơi!

–  Chị An ơi!

Sơn đã nhìn thấy chị.

( Nguyễn Đình Thi ).

III. Tập làm văn. (4,0 điểm).

Chứng minh rằng: Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống của chúng ta.


HƯỚNG DẪN CHẤM  MÔN NGỮ VĂN – Lớp 8       

I. Văn học: ( 3 điểm ).

Câu 1: Chép đúng số dòng, đúng chính tả, ………. (1,0 điểm).

Câu 2:

* Nghệ thuật. ( 1 điểm ).

– Xây dựng tình huống tương phản – tăng cấp và kết thúc bất ngờ, ngôn ngữ đối thoại ngắn ngọn, rất sinh động.

– Lựa chọn ngôi kể khách quan.

– Lựa chọn ngôn ngữ kể, tả, khắc họa chân dung nhân vật sinh động.

* Ý nghĩa : ( 1 điểm ).

– Phê phán, tố cáo thói bàng quan vô trách nhiệm, vô lương tâm đến mức góp phần gây ra nạn lớn cho nhân dân của viên quan phụ mẫu – đại diện cho nhà cầm quyền thời Pháp thuộc ; đồng cảm, xót xa với tình cảnh thê thảm của nhân dân lao động do thiên tai và do thái độ vô trách nhiệm của kẻ cầm quyền gây nên.

II. Tiếng Việt: ( 3 điểm ).

Câu 1: Nêu chính xác khái niệm được ( 0,5 điểm ).

Câu đặc biệt là câu không có cấu tạo theo mô hình chủ ngữ – vị ngữ.

Lấy ví dụ chính xác được ( 0,5 điểm ).

Ví dụ: A! Mẹ đã về.

Câu 2: Xác định đúng 5 câu đặc biệt được ( 1,0 điểm ). Nêu đúng tác dụng được (1,0 điểm ).

a/    Trời ơi! – Dùng để bộc lộ cảm xúc.

b/

–  Sơn! Em Sơn! Sơn ơi!

–  Chị An ơi! → Dùng để gọi đáp.

III. Tập làm văn.

* Yêu cầu chung:

– Thể loại: Nghị luận.

– Kiểu bài: Nghị luận chứng minh.

– Nội dung: Bảo vệ rừng là bảo vệ cuộc sống của chúng ta.

– Hình thức: Bố cục ba phần rõ ràng. Các luận điểm sáng rõ, diễn đạt mạch lạc; không mắc lỗi về ngữ pháp, dùng từ, chính tả. Chữ viết sạch, đẹp,……..

* Yêu cầu cụ thể.

– MB: : Rừng là cuộc sống của chúng ta.

– TB: :

+ Rừng tạo môi trường sinh thái bảo vệ cuộc sống.

+ Rừng ngăn lũ từ miền cao, hạn chế lụt.

+ Nơi nào không bảo vệ rừng luôn chịu ảnh hưởng của lũ lụt.

+ Nhiều nơi đã bảo vệ rừng, trồng rừng nhân tạo, tạo nguồn sinh sống cho nhân dân vùng núi.

+ Rừng đẹp góp phần tạo nên cảnh quan du lịch ở nhiều nơi.

–  KB:: Hãy ngăn chặn và trừng phạt kẻ phá rừng.

* Biểu điểm của phần Tập làm văn.

Điểm 4: Đảm bảo tốt các yêu cầu trên.

Điểm 3: Đảm bảo các yêu cầu, sai không quá 5 lỗi chính tả.

Điểm 2: Nội dung đầy đủ nhưng chưa sâu, kết cấu diễn đạt khá.

Điểm 1: Hiểu đề và nêu được một số yêu cầu. Sai nhiều lỗi diễn đạt.

Điểm 0: Lạc đề hoặc không làm bài.

* Lưu ý: Trên đây chỉ là những gợi ý, Gv có thể căn cứ vào tình hình thực tế  để chấm bài cho phù hợp.


Tham khảo bài làm của học sinh:

Rừng được ví như lá phổi xanh của con người. Chính vì vậy, bảo vệ rừng chính là bảo vệ cuộc sống của chúng ta.
Rừng là nơi cây xanh phát triển. Như ta đã biết, cây xanh khi quang hợp sẽ tiếp nhận khí các-bo-níc và thải ra khí ô-xi – rất cần thiết cho quá trình hô hấp của con người nói riêng và nhiều loài động vật trên thế giới nói chung.

Nhờ cây xanh mà bầu không khí trở nên trong lành, giảm thiểu những tác nhân gây ô nhiễm môi trường. Ngoài ra, rừng phòng hộ, rừng đầu nguồn, … góp phần phòng chống thiên tai, bão lũ vốn gây ra nhiều thiệt hại về người và của. Không những thế, rừng còn được trồng vì mục đích phát triển kinh tế. Rừng là nguồn cung cấp gỗ cho các nhà máy sản xuất đồ nội thất, làm giấy,… Rừng cũng là nơi cư trú của nhiều loại động vật quý hiếm có nguy cơ bị tuyệt chủng: hổ, khỉ, hươu, … Nhờ có rừng, hệ sinh thái được cân bằng.

Để bảo vệ rừng, chúng ta cần có những hành động thiết thực ngay từ bây giờ. Cần tuyên truyền, nâng cao ý thức của người dân trong việc bảo vệ rừng. Những vùng thường hay xảy ra thiên tai, bão lũ cần trồng rừng đầu nguồn. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần tích cực trồng cây phủ xanh đồi trọc. Đối với nạn phá rừng, Nhà nước cần có những chính sách chặt chẽ cũng như biện pháp xử lí nghiêm minh nhằm răn đe mọi người. Bảo vệ rừng không phải là vấn đề của riêng ai. Vì sức khỏe của bản thân, gia đình và xã hội, chúng ta hãy cùng chung tay góp sức bảo vệ rừng!


Rừng là tài nguyên quý của mỗi quốc gia. Rừng không chỉ cung cấp các nguyên vật liệu cho các ngành công nghiệp mà nó còn có thể bảo vệ cuộc sống của con người và vạn vật.

Rừng vô cùng quan trọng cho sự sống trên trái đất, nếu không có rừng, cuộc sống sẽ chấm dứt. Vì đơn giản, ai cũng sẽ biết: cây xanh hấp thụ CO2 và thải khí O2 ra môi trường, cung cấp dưỡng khí cho con người và toàn thể sinh giới.

Quá trình quang hợp của cây xanh giúp điều hòa cân bằng khí quyển: giải phóng O2 là dưỡng khí cho sinh giới và hấp thụ, cố định lượng CO2 góp phần ngăn chặn hiệu ứng nhà kính. Chỉ với cây xanh mà con người được lợi cả đôi bề: có dưỡng khí để thở và chống lại hậu quả của việc thủng tầng ôzôn. Rừng – quần thể cây xanh – có vai trò đặc biệt trong việc duy trì nồng độ cao của ôxi trong khí quyển. Các nhà khoa học đã tính ra rằng 1 ha rừng vào mùa xuân và mùa hè trong thời gian một giờ thải vào khí quyển một lượng ôxi đủ cho 200 người hô hấp. Bênh cạnh đó, sự quang hợp giải phóng O2 còn góp phần rất quan trọng trong sự hình thành tầng ôzôn được ra bởi sự quang phân li phân tử O2 dưới tác động của bức xạ mặt trời. Tầng ôzôn giúp chúng ta tránh khỏi sự hủy hoại của tia tự ngoại… “Lí lẽ đơn giản ấy thiết nghĩ ai trong chúng ta cũng đều được học qua từ những ngày còn là học sinh tiểu họ. Ấy vậy mà có nhiều người vẫn cố quên hay cố tình quên, để tự động viên hành vi sai trái của mình là “Ôi chao! Rừng thì bạt ngàn, chặt phá vài hécta thì có là bao”. Điều đó thật không thể chấp nhận. Công nghiệp phát triển đã dẫn đến biết bao là sự ra đi vĩnh viễn của hàng ngàn cánh rừng. Đã vậy, khói thải từ các nhà máy và bụi bẩn từ cuộc sống hiện đai lại góp phần không nhỏ trong việc phá hủy tầng ôzôn. Vừa bị giảm đi đáng kể lượng dưỡng khí vì rừng bị tàn phá, con người phải đối diện với biết bao hậu quả khôn lường của việc tầng ôzôn ngày một lâm nguy. Liệu sẽ ra sao nếu một ngày rừng không còn? Thật chẳng dám tưởng tưởng đến cái cảnh đó. Không còn O2 cho chúng ta hô hấp, tầng ôzôn bị tàn phá hoàn toàn, tia tử ngoại chiếu thẳng xuống trái đất… Khi ấy, liệu cuộc sống sẽ còn?

Nên nhớ, địa cầu được gọi là “hành tinh xanh” bởi tất cả các hành tinh thuộc Thái Dương hệ đều không còn có được màu xanh của rừng, của biển, của sự sống, của niềm tin… như Trái Đất. Chính vì thế, phải giữ vững màu xanh hạnh phúc của rừng, của cây xanh, của niềm tự hào vì có được một người bạn trung thành tiếp dưỡng cuộc sống cho chúng ta.

Nói đến hành tinh xanh, lại có thêm một lí do để chúng ta phải bảo vệ rừng. Phải giữ gìn nguồn tài nguyên vô giá ấy. Rừng không chỉ là môi trường cho cây xanh quang hợp mà còn là thiên đường nơi cõi thế cho những người yêu thiên nhiên. Ngày xưa, chính Nguyễn Trãi đã chấp nhận đánh đổi quyền thế, bổng lộc để trở về ở ẩn Côn Sơn, để cảm nhận đươc phong vị trong lành của rừng xanh.

“Côn Sơn suối chảy rì rầm

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

…Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm

Trong rừng thông mọc như nêm

Tìm nơi bóng mát ta ngâm thơ nhàn…”

Ung dung, thanh thảnh và tự tại biết bao nơi núi đồi hoang dã mà cũng đầy thú vị ấy. Từng câu thơ mở ra trước mắt ta khung cảnh hữu tình hùng vĩ. Chợt nghe lòng bao cảm xúc thăng hoa, tự trong ta khẽ khàng tri ân thiên nhiên núi rừng. Cảm ơn Người vì đã cho đời những Côn Sơn, những rừng xanh… Cảnh đẹp này liệu có bất kì máy móc công nghệ nào tự tạo ra được chăng?

Rời Côn Sơn và rời thế kỉ XVI của Nguyễn Trãi, lúc thiên nhiên vẫn chưa “vướng đục bụi… công nghiệp”, ta đến Việt Bắc những năm đầu thế kỉ XX. Chao ôi, làm sao Tố Hữu lại may mắn chứng kiến bức tứ tình lỗng lẫy đến thế của núi rừng:

“Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

Đèo canh ánh nắng dao gài thắt lưng

Ngày xuân mơ nở trắng rừng

Nhớ người đang nón chuốt từng sợi giang

Ve kêu rừng phách đổ vàng

Nhớ cô em gái hái măng một mình

Rừng thu trăng rọi hòa bình

Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung…”

Sao mà ta ghen tị với Tố Hữu đến thế! Bốn bức tranh như được vữ từ chốn bồng lai chứ chẳng phải cảnh đẹp của hạ giới. Ấy vậy mà đó là thật đấy, và nhờ nhà thơ ta chứng kiến bốn mùa xoay chuyển ở Việt Bắc với tất cả rung động nhỏ nhặt nhất của thiên nhiên. Và cũng tài tình biết bao khi chỉ vỏn vẹn một câu lục mà cái hồn, cái thần sắc của cảnh đẹp từng mùa cứ thế đi vào thơ, lung linh, dịu dàng… Đọc những dòng thơ mà tư thấy lòng đang sống trong cảnh đang thưởng ngoạn núi rừng với tất cả niềm say mê. Sao mà kì vĩ thế chốn rừng sâu? Sao mà tươi mát lạ thường cái màu xanh của chồi non lộc biếc.

Giờ đây chắc khó tìm lại cái “tiếng đàn cầm” trong lành ở Côn Sơn hay màu trắng tinh khiết của rừng mơ Việt Bắc. Ta về ta nhớ những hoa cùng người. Có thể tình dân Việt Bắc vẫn nồng ấm thủy chung nhưng hoa rừng Việt Bắc chẳng biết đã lưu lạc phương nào. Đau xót biết bao nhiêu!

Ấy vậy mà còn có những kẻ nhẫn tâm chặt cây làm nhà, đốt rừng làm rẫy. Chẳng lẽ tâm hồn họ không cảm  thấy chua xót khi nhìn lá phổi xanh của mình quặn đau? Chẳng lẽ trước màu xanh bạt ngàn ấm áp của rừng, họ không thấy lòng se lại những cảm xúc ngổn ngang? Đó là một hành động không thể chấp nhận được dù với bất cứ lí do nào. Cần có những biện pháp mạnh để ngăn chặn việc hủy hoại môi trường sống, hủy hoại cả tương lai của con người. Bởi rừng không chỉ là lá phổi, là nguồn dưỡng khí giúp ta tồn tại, là nơi bảo vệ ta khỏi hiểm họa hiệu ứng nhà kính… mà hơn hế rừng còn là người bạn trung thành nhất của ta. Nói cách khác, rừng nuôi dưỡng ta cả thể xác lẫn tâm hồn. Nhất là khi cuộc sống ngày càng vội vã, hay một lần đến hòa mình vào thảm thực vật của rừng xanh.  Chính nơi ấy sẽ cho ta cảm giác yên bình, thanh thản và nhận thức sâu sắc rằng cần lắm phải bảo vệ rừng, bảo vệ lá phổi xanh.

Nếu một ngày rừng của chúng ta không còn nữa cuộc sống sẽ ra sao. Mỗi người dân nên tự ý thức trồng và bảo vệ rừng, để bảo vệ cuộc sống tươi đẹp của chính chúng ta. Rừng quả thật có ý nghĩa to lớn đối với con người, chúng ta nên có kế hoạch để bảo vệ rừng thật hiệu quả, để cuộc sống con người thêm có ý nghĩa.