Trang Chủ Lớp 6 Đề thi học kì 1 lớp 6 Đề thi học kì 1 môn Văn lớp 6 của Phòng GDĐT...

Đề thi học kì 1 môn Văn lớp 6 của Phòng GDĐT Sơn Dương, Tuyên Quang năm 2016 có đáp án

CHIA SẺ

Đề thi học kì 1 lớp 6 môn Văn phòng GD&ĐT Sơn Dương – Tuyên Quang năm 2016 – 2017: Kể về người thân của em (Ông bà bố mẹ anh chị…)

PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO SƠN DƯƠNG

ĐỀ THI HỌC KÌ 1

NĂM HỌC 2016 – 2017

MÔN: NGỮ VĂN – LỚP 6

Thời gian làm bài 90 phút

Đề chính thức

1. (2 điểm)

a. Truyện “Thánh Gióng” thuộc thể loại truyện dân gian nào? Hãy nêu đặc điểm của thể loại truyện dân gian ấy?

b. Chi tiết “Gióng đánh giặc xong, cởi áo giáp sắt để lại và bay thẳng về trời” có ý nghĩa như nào?

2. (2 điểm)
a. Cụm động từ là gì?
b. Tìm các cụm động từ trong những câu sau:

– Em bé đang còn đùa nghịch sau nhà

(em bé thông minh)

– Vua cha yêu thương Mị nương hết mực, muốn kén cho con một người chồng thật xứng đáng.

(Sơn tinh, Thủy tinh)

3. (6 điểm) Kể về người thân của em (Ông bà bố mẹ anh chị…)

——- HẾT ——–

ĐÁP ÁN VÀ HƯỚNG DẪN CHẤM

1.
a. HS nêu được: Truyện “Thánh Gióng” thuộc thể loại truyện truyền thuyết (0,25 điểm)
* Đặc điểm của truyện truyền thuyết: (0,75 điểm)
– Là loại truyện dân gian
– Kể về các nhân vật lịch sử và có sự kiện liên quan đến lịch sử
– Thường có yếu tố hoang đường, kì ảo
– Thể hiện thái độ, cách đánh giá của nhân dân về nhân vật và về sự kiện lịch sử
b. Ý nghĩa của chi tiết trên (1 điểm)
– Áo giáp sắt của nhân dân làm cho để Gióng đánh giặc, nay đánh giặc xong trả lại cho nhân dân, vô tư không chút bụi trần
– Thánh gióng bay về trời , không nhận bổng lộc của nhà vua, từ chối mọi phần thưởng, chiến công để lại cho nhân dân
– Gióng sinh ra cũng phi thương khi đi cũng phi thường (bay lên trời) . Gióng bất tử cùng sông núi, bất tử trong lòng nhân dân

2. 

3. ( 6 điểm)

“Một hai ba, một hai ba, một hai ba…”. Nghe tiếng hô nhịp nhàng quen thuộc vang lên ngoài sân, em bừng tỉnh giấc. Kim đồng hồ chỉ 5 giờ 5 phút. Thôi chết, muộn rồi! Em thu dọn chăn màn rất nhanh rồi chạy vội ra sân tập thể dục cùng ông ngoại. Hai ông cháu tập xong bài thể dục buổi sáng thì bắt đầu chạy bộ dọc theo đường Thanh Niên, hít thở không khí trong lành. Hồ Tây, hồ Trúc Bạch mặt nước giăng giăng sương phủ. Khung cảnh ven hồ buổi bình minh tuyệt đẹp, rất hợp với tâm hồn nghệ sĩ của ông. Nhắc đến nghệ nhân cây cảnh Thanh Tâm, tức ông ngoại của em, quanh vùng Nhật Tân, Hữu Tiệp, Nghi Tàm này rất nhiều người biết. Từ thuở ấu thơ, em đã được sống với ông bà ngoại trong ngôi nhà đơn sơ, giữa khu vườn quanh năm sực nức hương hoa. Tình cảm ông cháu gắn bó vô cùng thân thiết.

Năm nay, ông em đã bảy mươi tư tuổi nhưng sức khỏe vẫn dẻo dai và trí nhớ còn minh mẫn lắm. Là con người của công việc nên ít khi ông ở trong nhà. Khách tìm ông, cứ ra vườn là gặp. Vườn hoa, cây cảnh không chỉ là nguồn thu nhập hằng ngày mà hơn thế, nó là niềm vui, là lẽ sống của đời ông.

Em thường ra vườn xem ông làm việc. Đôi tay khéo léo, tài hoa của ông uốn từng nhánh cây, tỉa từng chiếc lá, nâng niu vun xới từng gốc hoa. Ông giải thích cặn kẽ cho em ý nghĩa sâu xa chứa đựng trong mỗi hình dáng mà ông mất bao công phu để tạo nên. Cây si bon sai đặt trong chiếc khay gốm hình bầu dục có năm tầng lá so le, ông bảo rằng tượng trưng cho năm điều cốt yếu trong đạo làm người là nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Hai gốc đinh lăng, gốc cao gốc thấp, ông tỉa thành dáng phụ tử tình thâm. Mấy cây đào bích có thế rồng bay, phượng múa….

Cảm động biết bao khi em được ông cầm tay, dạy cho cách uốn những sợi dây thép vô tri thành hình những chú nai, chú hươu xinh xắn, để làm khung cho cây mọc theo ý muốn người trồng, ông bảo em rằng nghề làm vườn bắt buộc con người phải kiên trì, tỉ mỉ, nhất là phải thật sự yêu mến thiên nhiên, trái tim dễ dàng rung động trước một nụ hồng vừa hé nở, lóng lánh sương đêm; một bông đào thắm rung rinh trong gió sớm, báo hiệu mùa xuân sắp trở về.
Em thích được nghe ông giải thích ý nghĩa một số loài cây, loài hoa quý như tùng, cúc, trúc, mai, liên (sen), tượng trưng cho cốt cách thanh cao, khí tiết hiên ngang và quan niệm sống trong sạch của bậc chính nhân quân tử. Em tin lời ông khẳng định là cây và hoa cũng biết vui buồn giống như con người vậy. Chúng có đời sống riêng, có tiếng nói riêng. Nếu chịu khó quan sát, lắng nghe, chúng ta sẽ hiểu.

Có lẽ tình yêu thiên nhiên tha thiết của ông đã dần dần thấm vào máu thịt đứa cháu trai mà ông quý mến. Nhiều lần, ông dẫn em đi chơi chợ hoa ngày Tết, hoặc đến tham quan Hội chợ hoa của Thủ đô. Em chụp ảnh cùng ông bên những cây cảnh mà ông mang đến dự thi và được tặng huy chương.Không thể kể hết những kỉ niệm vui buồn về tình ông cháu. Rất giản dị, tự nhiên, ông ngoại đã truyền cho em ngọn lửa đam mê cuộc sống và những bài học quý báu trên đường đời. Em thấm thía lời dạy tâm huyết của ông: “Không có gì sung sướng bằng được hưởng thành quả lao động do chính bàn tay mình làm ra, cháu ạ!”. Được ông ngoại hết mực yêu thương, em thấy quả là hạnh phúc!

CHIA SẺ