Trang Chủ Lớp 11 Đề thi học kì 2 lớp 11 Đề thi học kì 2 môn Văn 11 THPT Phùng Khắc Khoan:...

Đề thi học kì 2 môn Văn 11 THPT Phùng Khắc Khoan: Theo tác giả, tiếng nói có tầm quan trọng như thế nào đối với vận mệnh của dân tộc?

CHIA SẺ

Đề thi cuối học kì 2 môn Văn lớp 11 của trường THPT Phùng Khắc Khoan đã được cập nhật chi tiết dưới đây. Đề gồm 2 phần Đọc hiểu và Làm văn với thời gian 90 phút: Em hãy phân tích 13 câu thơ đầu trong bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu.

I. Đọc hiểu (4,0 điểm)

Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu“…. “… Tiếng nói là người bảo vệ quý báu nhất nền độc lập của các dân tộc, là yếu tố quan trọng nhất giúp giải phóng các dân tộc bị thống trị. Nếu người An Nam hãnh diện giữ gìn tiếng nói của mình và ra sức làm cho tiếng nói ấy phong phú hơn để có khả năng phổ biến tại An Nam các học thuyết đạo đức và khoa học của châu Âu, việc giải phóng dân tộc An Nam chỉ còn là vấn đề thời gian. Bất cứ người An Nam nào vứt bỏ tiếng nói của mình, thì cũng đương nhiên khước từ niềm hi vọng giải phóng giống nòi. […] Vì thế, đối với người An Nam chúng ta, chối từ tiếng mẹ đẻ đồng nghĩa với từ chối sự tự do của mình…”

(Nguyễn An Ninh, Tiếng mẹ đẻ – nguồn giải phóng các dân tộc bị áp bức

Theo SGK Ngữ văn 11, Tập hai, NXB Giáo dục, 2014, tr. 90)

Câu 1. Hãy xác định phong cách ngôn ngữ của đoạn trích trên.

Câu 2. Trong đoạn trích, tác giả chủ yếu sử dụng thao tác lập luận nào?

Câu 3. Theo tác giả, tiếng nói có tầm quan trọng như thế nào đối với vận mệnh của dân tộc?

Câu 4. Từ đoạn trích, em hãy viết một đoạn văn khoảng 8 – 10 câu nêu quản điểm của mình về vai trò của tiếng nói dân tộc trong bối cảnh hiện nay.

II. LÀM VĂN (6,0 điểm)

Em hãy phân tích 13 câu thơ đầu trong bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu

Tôi muốn tắt nắng đi

- Quảng cáo -

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si;

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,

Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

Tôi không chờ nắng hạ mới hoàì xuân.